Tôi cưới chồng được gần ba năm và chưa có em bé. Dần dần, tôi thấy chúng tôi không hợp nhau về nhiều thứ. Anh là một người tốt nhưng có nhiều thói quen xấu không thể bỏ được. Tôi đến với anh trong lúc anh đang chán nản về cuộc sống với đồng lương công chức ít ỏi và nhiều nỗi lo toan về tài chính cho gia đình. Cuộc sống bế tắc khiến anh lâm vào cảnh nhậu nhẹt triền miên. Gia đình anh ở quê gần nhà tôi nên bố mẹ tôi biết khá rõ về anh. Vì vậy, bố mẹ kiên quyết phản đối khi tôi nhận lời yêu anh. Mẹ nói: “Lấy một người ham nhậu nhẹt sẽ khổ cả đời con ạ. Mẹ thấy con với nó hoàn toàn trái ngược nhau, nếu đi đến kết hôn sẽ không tránh khỏi những xích mích từ những chuyện nhỏ nhất”.

ham-nhau-9108-1440482283.jpg

Ảnh minh họa

Lúc ấy, tôi có một niềm tin mãnh liệt vào việc lấy tình thương yêu để thay đổi những thói quen xấu của một người nào đó. Tôi nghĩ, nếu cố gắng quan tâm, chăm sóc và khuyên nhủ anh sẽ thay đổi. Và cuộc chiến bắt đầu. Những ngày đầu tôi nhận lời tỏ tình, anh sống rất tốt, đi làm về thường xuống phòng trọ của tôi, ít nhậu nhẹt và hút thuốc hơn trước. Tôi biết anh không thể sống bằng đồng lương ít ỏi như thế nên thường xuyên nấu cơm cho anh ăn và thi thoảng bỏ tiền vào bóp của anh. Thế mà sau đó mọi việc lại đâu vào đấy, anh đi nhậu bất cứ khi nào có bạn gọi. Bạn của anh lại rất nhiều: cơ quan, bạn cấp ba, bạn đại học, bạn đồng hương.

Có hôm tôi bị ốm nặng, mấy đứa em cùng phòng trọ đi chơi hết, anh xuống buổi sáng mua tô cháo rồi đi nhậu với bạn và không quên hứa buổi chiều sẽ về sớm nhưng mãi đến gần 10h đêm mới ghé qua phòng trọ của tôi một chút rồi về. Hôm khác, thứ bảy anh được nghỉ làm và chở tôi tới cơ quan. Sau đó, gần tới giờ tan ca anh nhắn tin nói tôi tự bắt xe ôm về vì phải chở mẹ vợ của cậu bạn xuống Vĩnh Long đi đám cưới. Ngày 8/3, anh đi nhậu say và ngủ đến sáng ngày hôm sau mới nhớ tới tôi. Không chỉ có thói quen xấu về nhậu nhẹt, hút thuốc, anh còn thích sờ vào những vùng nhạy cảm của tôi mặc dù tôi chửi thẳng mặt và nói với anh rất nhiều lần. Tôi nói không thích những chuyện đó và anh phải tôn trọng cảm giác của tôi.

Tôi thấy mình thật ngu ngốc. Một người có học thức, có công việc ổn định, được nhiều người tán tỉnh như tôi tại sao phải chịu đựng một con người như anh. Tôi đòi chia tay rất nhiều lần nhưng những lúc ấy anh lại tỏ ra ăn năn hối lỗi và nài nỉ tôi quay về cho bằng được. Sau đó, tôi lại mủi lòng và chấp nhận vào cuộc chiến giúp anh thay đổi. Có lẽ, do tôi đã quá nhu nhược nên phải sống trong những cuộc chiến không đáng có đó. Từ ngày quen anh, tôi ít cười và cuộc sống có nhiều nỗi buồn hơn niềm vui. Tình yêu mệt mỏi như thế kéo dài gần ba năm và đi đến đám cưới. Tôi nói chưa chuẩn bị tình thần để lấy chồng nhưng anh thuyết phục tôi muốn ổn định để sống tốt hơn. Trước ngày tổ chức đám cưới, chúng tôi cãi nhau thường xuyên, tôi ngủ rất nhiều, muốn hủy đám cưới nhưng không đủ can đảm vì họ hàng hai bên gia đình đã chuẩn bị xong hết mọi việc.

Sống cùng nhau, những bất đồng giữa anh và tôi càng ngày càng nhiều. Anh vẫn nhậu nhẹt và hút thuốc như trước, vứt đồ bừa bãi, lười làm việc nhà và kể cả vệ sinh cá nhân. Tuy nhiên, nếu bạn bè có ai nhờ việc gì là anh sẵn sàng giúp đỡ. Trong chuyện quan hệ, chúng tôi cũng không hợp nhau, anh thường xuyên sờ vào vùng nhạy cảm của tôi, có khi cả lúc đang ăn cơm. Công bằng mà nói anh rất có trách nhiệm trong việc làm trụ cột về tài chính trong gia đình và cũng không khắt khe trong chuyện ăn uống. Anh cũng rất có hiếu với bố mẹ chồng tôi.

Tết đầu tiên về nhà anh, ngày nào tôi cũng khóc. Mấy ngày tết, tôi phải nấu nướng, rửa chén, dọn dẹp suốt cả ngày trong khi anh không phụ giúp tôi gì cả ngoài việc giặt đồ. Anh nói, trong gia đình anh những việc đó là của phụ nữ. Nghĩ đến những ngày được sống ở nhà mình, tôi thấy tủi thân quá. Mặc dù nhà tôi cũng phải cúng suốt 4 ngày tết nhưng cả bố và các em trai đều xúm vào để làm cỗ, dọn dẹp. Bố tôi nói với anh đó là trách nhiệm chung nên vợ chồng đều phải làm để chia sẻ với nhau. Tôi buồn vì anh có học nhưng suy nghĩ không thoát ra khỏi những quan niệm cổ hủ.

Khoảng thời gian dài nhậu nhẹt và hút thuốc dẫn tới sức khỏe sinh sản của anh không đạt mức trung bình. Hơn nữa, tôi cũng có vấn đề về sinh sản nên việc sinh con của chúng tôi gặp nhiều khó khăn. Anh là con trưởng trong gia đình nên việc không có con đối với anh và gia đình anh là nỗi buồn lớn. Anh cố gắng hạn chế nhậu nhẹt được một tháng rồi sau đó vẫn nhậu một tuần ba lần. Tôi làm giá đỗ, mua các đồ ăn bổ dưỡng và khuyên anh đi tập thể dục để cải thiện sức khỏe. Anh cũng đi tập thể hình được mấy ngày rồi lại thôi. Mọi cố gắng của tôi đều không có kết quả nên giờ thấy nản quá. Đôi lúc, tôi thấy việc chưa có em bé lại là may mắn trong lúc này. Tôi không biết có nên tiếp tục cuộc hôn nhân này không nữa.